Giải trí

Người vợ của Bùi Giáng

Thứ bảy, 09/02/2013 11:42

Người phụ nữ ấy chỉ sống với ông trên đời có 3 năm nhưng những bài thơ tình hay nhất của ông là dành cho vợ.

Hình tượng của bà và tình thương yêu, tiếc nuối ông dành cho bà là nội dung chủ đạo trong 4 tập thơ: Mưa nguồn, Lá hoa cồn, Ngàn thu rớt hột và Màu hoa trên ngàn.

Bùi Giáng được cha mẹ cưới vợ cho năm 1945, khi ông vừa 19 tuổi, người phụ nữ đó tên là Phạm Thi Ninh, nức tiếng khắp vùng vì xinh đẹp và ngoan ngoãn.

Cưới vợ về, Bùi Giáng đặc biệt thương vợ. Sáng nào ông cũng vắt một bát sữa dê đem chưng lên cho vợ uống.

Vào một buổi sáng, trời mưa dầm dề, Bùi Giáng đang ở trên núi chăn dê thì nghe tin vợ mình qua đời.

Ông hốt hoảng chạy ra ngoài trời và vấp vào một gốc cây, ngã xuống bất tỉnh.

Người vợ mà ông cực kỳ yêu thương, sau này ông thường gọi là 'con mọi nhỏ', bị bạo bệnh và mất vào năm 1952, lúc mới 26 tuổi.

Đấy là một cú sốc trong đời người chăn dê mơ mộng...

Sau đận ấy, ông thôi hẳn việc chăn dê, chia tay hẳn với cỏ hoa hồn du mục để xuôi về phố thị rộn ràng.

Ông lang thang khắp nơi nhưng không dám ở lại nơi nào gần quê nhà cũ bởi ở đó cũng nhắc ông nghĩ đến tình yêu của người vợ khổ.

Bài thơ nhớ vợ có một không khí rất đỗi bi ai, tràn đầy hoài cảm: 'Em chết bên bờ lúa. Để lại trên đường mòn. Một dấu chân bước của. Một bàn chân bé con!'.

Qua mười mấy năm, hình ảnh người vợ trẻ, hiền ngoan ấy vẫn sống trong lòng ông.

Ông uống trà giữa Sài Gòn mà hình ảnh của bà ngày xưa ở Quảng Nam như hiển hiện trước mắt: 'Trung niên thi sĩ uống trà. Thưa em mọi nhỏ, em đà uống chưa?'.

Một nửa cuộc đời ông, một nửa trái tim ông để nhớ bà.

Ý kiến bạn đọc (0) Vui lòng viết tiếng Việt có dấu

Theo Đất Việt

<< Trở lại Xem tiếp >>